Chương 20: Vợ nhỏ mơ hồ. Hai người tiểu biệt thắng tân hôn, xa nhau gần một cái tuần, bất kể về mặt sinh lý hay trong lòng, đều cực kì thương mến nhớ nhưng nhau. Bữa tối ăn qua loa rồi lại kìm lòng không nổi lăn lộn đến cùng nhau, lăn qua lộn lại thẳng đến rạng Trong nhiều nền văn hoá cổ đại, kể cả Babylon, Ai Cập và Hy Lạp, có một vị thần mang tên "Thần mang nước" hay "Thần đổ nước". Nước đã cưu mang và duy trì sự sống, do đó quyền lực làm cho nước đổ xuống từ thiên đường nắm trong số quyền năng được người cổ Danh sách chương thơm truyện Vợ Nhỏ Mang Thai Hộ Của Đại Thúc. Cmùi hương 1: Đột nhiên chạm mặt biến chuyển vắt Chương 2: Lần đầu tiếp xúc Chương 3: Sự lôi cuốn ko thương hiệu Cmùi hương 4: Đăng ký Chương 5: Đại thúc bắt đầu trêu chọc tập em gái nhỏ tuổi Chương Vợ Nhỏ Mang Thai Hộ Của Đại Thúc. Thể loại: hôn nhân hợp đồng, nam sủng nữ, đại thúc loli - hơn nhau 18 tuổi, HBất ngờ vào một ngày gia đình của An Hân Phi đột nhiên gặp phải biến cố, nên An Hân Phỉ bắt buộc phải cùng Viện trưởng bệnh viện Nhân An kết hôn sinh con. Đọc truyện Vợ Nhỏ Mang Thai Hộ Của Đại Thúc của tác giả: Thảo Nê Mị. Truyện đã cập nhật full đủ chương tại truyen360.net.Bất ngờ vào một ngày gia đình của An Hân Phi đột nhiên gặp phải biến cố, nên An Hân Phỉ bắt buộc phải cùng Viện trưởng bệnh viện Nhân An kết hôn sinh con. Cùng nhau trãi qua thời Vay Tiền Nhanh. Hai người tiểu biệt thắng tân hôn, xa nhau gần một cái tuần, bất kể về mặt sinh lý hay trong lòng, đều cực kì thương mến nhớ nhưng nhau. Bữa tối ăn qua loa rồi lại kìm lòng không nổi lăn lộn đến cùng nhau, lăn qua lộn lại thẳng đến rạng sáng cả hai mới thiếp sớm, tinh thần Cao Đạm ""hớn hở"" hơn trăm lần rời khỏi giường, tối hôm qua túng dục với anh mà nói không có chút ảnh hưởng nào, trên mặt cũng không thấy dấu vết mệt mỏi. Nhìn bà xã ngủ ở một bên, mặt mày trở nên nhu hòa, không kìm lòng được ở trên má cô in xuống một nụ hôn. Rồi sau đó, xốc chăn lên, sợ làm kinh động đến bé cưng đang ngủ mơ, anh cực kì cẩn thận xuống một thân trần trụi, dáng người đẹp đẽ không bỏ sót hiện ra, dương vật dưới háng nửa mềm, anh cũng không để ý lắm, mở ngăn kéo lấy quần lót mặc vào, vào phòng tắm rửa mặt rồi thay đồ thể thao, như thường lệ ra ngoài chạy khi anh chạy về, thấy An Hân Phỉ vẫn còn ngủ, liền vọt vào tắm rửa, mặc tạp dề hóa thân thành ông chồng tốt, ""nhị thập tứ hiếu""[1] đi chuẩn bị đồ ăn sáng. So với bữa sáng kiểu Tây có trứng rán với chân giò hun khói thì anh thích bữa sáng cháo loãng màn thầu kiểu Trung hơn nhiều. Không như một bộ phận nhiều nam giới có thân phận có địa vị cho rằng ""quân tử xa nhà bếp"", Cao Đạm cảm thấy có thể nấu cơm vì người mình yêu là một chuyện thực sự hạnh phúc, như vậy phu nhân Cao có thể thường xuyên được ăn cơm tình yêu của gạo kê đã nấu chín mềm, bánh bao nhân trứng sữa cấp đông mua ở siêu thị cũng được hấp hơi đến mềm mại, ngài Cao tay chân lanh lẹ chuẩn bị xong cơm sáng, tự giác đi vào phòng ngủ đánh thức phu nhân ngồi ở mép giường, nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay như ngó sen lộ ra bên ngoài của ai đó "Bé con, dậy ăn sáng""Ừm, mệt lắm, không ăn đâu" mắt cô cũng không mở, lẩm bẩm nói xong lại vùi đầu trong chăn không khỏi buồn cười, cô bé nhỏ trước mặt mình ngày càng thể hiện rõ ra bản chất thật của cô, anh thấy thực vui mừng cũng thực thỏa cô thật sự mệt mỏi, biết được tối hôm qua cô cực kì vất vả nên cũng không hề nhiều lời, ăn sáng rồi để phần cô ở trong nồi, trên đầu giường để lại tờ giấy, rồi cầm cặp công văn đi làm.......Mặt trời lên cao, An Hân Phỉ mới cảm thấy đã giấc, giãn cơ duỗi duỗi người, dụi mắt, liền nhìn thấy tờ giấy Cao Đạm để lại trên đầu giường.【 Cơm sáng ở trong nồi, đun nóng lại rồi hãy ăn, cục cưng ngoan ngoãn nghe lời, nếu không, hừ hừ, xem anh trở về có đánh mông em không nhé —— tiên sinh Cao lưu lại 】Cô cầm tờ giấy, kéo ra nụ cười mỉm dịu dàng, cất tờ giấy cẩn thận, thay quần áo ở nhà sửa sang lại giường đệm rồi đi tắm, giỏ đựng quần áo bẩn trong phòng tắm còn đựng ga trải giường dính đầy dịch thể của hai người tối hôm qua, cô đỏ mặt không xem bỏ nó vào máy giặt, rửa mặt xong nghe lời đi đun lại thức cơm xong, cô phơi trải giường đã giặt xong, thu dọn phòng qua loa rồi cầm hộp kem ngồi ở phòng khách xem TV. Bỏ hai hộp kem vào bụng, cô cảm thấy bụng hơi khó chịu liền nằm trên giường, xong lại ngủ Đạm ở trong viện báo mình về nhà sớm, thấy An Hân Phỉ còn nằm trên giường ngủ, tưởng tối hôm qua mình quá kịch liệt làm cô bị thương, vội vàng sờ sờ đầu cô, không phát sốt. Lại xốc lên chăn thấy trên quần lót cô có vết máu, anh kinh hãi, cởi ra kiểm tra tới lui mới phát hiện, cô tới kì kinh nguyệt, nhất thời dở khóc dở cười."Bé con, kì kinh nguyệt hàng tháng của em em cũng không biết sao?"Trong nhà không có băng vệ sinh, Cao Đạm ra cửa hàng mua cho cô băng vệ sinh miên cùng đường đỏ, khi tính tiền không có chút lúng túng, dường như điều này hết sức bình khi về nhà dùng khăn bông thấm nước ấm lau sạch cho cô, giúp cô đóng băng vệ sinh đàng hoàng. Lại cho cô uống nước đường đỏ "Bé con, uống chút nước đường đỏ nào"Cô dựa vào ngực anh ừng ực ừng ực uống nước cô uống xong, Cao Đạm đặt chén rỗng ở một bên rồi cởi giày lên giường đem cô ôm vào trong ngực, bàn tay to nóng hầm hập phủ lên bụng nhỏ của cô giúp cô làm ấm."Cô bé này cứ tham đồ lạnh đi" vừa lúc đi vứt rác anh đã thấy hai hộp kem trống không."Đừng mắng em, khó chịu" cô làm nũng vùi trong ngực anh, khoan khoái dễ chịu để mặc anh dùng bàn tay ấm áp mát xa bụng cô."Em thật là!" trong giọng anh tràn đầy bất lực, trên mặt lại là vẻ hạnh phúc.[1] nhị thập tứ hiếu "二十四孝"" là tác phẩm kể lại sự tích 24 tấm gương về sự hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp biên soạn vào thời nhà Nguyên. Ông nổi tiếng là một người con hiếu thảo, sau khi cha mất ông đã xuất bản quyển này. Hầu hết các người con hiếu thảo là nam giới báo hiếu cho mẹ già. Các câu chuyện được kể lại xảy ra từ thời Thuấn Đế đến đời Nhỏ Mang Thai Hộ Của Đại ThúcAnh Ấy Gọi Tôi Là Hắc Liên Hoa Cao Đạm ở viện vừa mới họp xong cùng các cán bộ cấp dưới, trở lại văn phòng liền nhận được điện thoại của mẹ Cao."Mẹ?""Vừa mới họp xong""Được, ngày mai con về" anh lại nghĩ nghĩ "Con đưa một người về"Mẹ Cao ở đầu dây bên kia lại nói gì đó, giọng anh lộ ra vẻ cười "Đúng vậy, mang con dâu về cho ngài"Cúp máy, Cao Đạm ngồi trên ghế dựa, đập tay lên mặt bàn gỗ, không biết nghĩ ngợi cái tối về nhà, vợ nhỏ đặc biệt trở nên thương người, bốn món mặn một món canh cùng cơm chín trắng dẻo đã được bày trên bàn cơm, quần áo mặc ở nhà ấm áp dễ chịu đã phơi dưới nắng nay được gấp gọn gàng, đặt chỉnh tề trên giường lớn. Cao Đạm nhướng mày, uây, cô bé này có ý tứ gì đây."Thay quần áo rồi ra ăn cơm đi nha" âm thanh dịu dàng của bà xã từ phòng bếp vọng ra."Làm liền đây" anh thay quần áo ở nhà, rửa sạch tay, đến phòng ăn ngồi Hân Phỉ cởi tạp dề, ngồi xuống gắp cho anh một khối xương sườn "Nếm thử xem hương vị như thế nào?"Anh cắn vào trong miệng, vẻ mặt nghiêm túc, điệu bộ nhai nuốt cẩn thận giống như nhà phê bình ẩm thực, trong lòng cười trộm nhìn dáng vẻ hồi hộp của chị xã ngồi đối diện, cuối cùng mặt giãn ra, cười, gật gật đầu "Ăn ngon lắm"An Hân Phỉ cười cười, cầm đũa ăn cơm."Ngày mai chúng ta về nhà đi" đang ăn, Cao Đạm bất thình lình nói một câu không đầu không đuôi."Cái gì?""Mẹ anh muốn gặp em""!"An Hân Phỉ cuối cùng có chút căng thẳng, cơm cũng ăn không vô nữa."Con dâu xấu thì cũng phải gặp bố mẹ chồng a, huống chi là phu nhân Cao xinh đẹp như hoa thế kia" anh nói đùa, lại thấy vẻ mặt cô sợ hãi kinh hoảng liền đặt chén đũa xuống, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô "Đừng sợ, mẹ anh là một người dịu dàng hòa nhã, bà thấy em, nhất định sẽ thích"Ăn xong cơm tối, Cao Đạm tự giác nhận việc thu dọn rửa bát, anh vẫn không quên chỗ đó của cô còn đang có ""tình trạng đặc biệt"" xong, ông chồng tốt ""nhị thập tứ hiếu"" - ngài Cao lại săn sóc nấu nước đường đỏ cho phu nhân Cao."Bụng còn đau không?""Còn một chút" An Hân Phỉ bĩu môi mang theo chút tủi bóp bóp cái mũi nhỏ của cô, để cô dựa vào trong ngực mình, bàn tay to nóng hầm hập dò vào vạt áo cô phủ lên bụng nhỏ "Về sau không được ăn nhiều đồ lạnh""Dạ, biết rồi"Vòng ôm của người đàn ông mang theo cảm giác an toàn, trong bầu không khí này An Hân Phỉ liền chậm rãi ngủ say, cuối cùng vẫn là anh thay áo ngủ cho cô rồi bế cô lên hôm sau, trước khi về nhà hai người ghé qua trung tâm thương mại, tuy rằng ba Cao mẹ Cao cái gì cũng không thiếu, nhưng đưa con dâu mới về nhà thì vẫn phải ra dáng Đạm đỗ xe trong gara dưới mặt đất, hai người ngồi thang máy đi lên tầng thương thang máy, anh đột ngột dừng bước chân, An Hân Phỉ khó hiểu nhìn anh, chỉ thấy anh cong một bên cánh tay, hướng phía cô hất hất đầu, dường như muốn nói, còn không mau lại đây khoác tay ông cô đỏ hồng, thuận theo khoác lên, đúng một bộ dáng vợ nhỏ đáng Đạm vừa lòng, kiêu ngạo, bước nhanh cùng bà xã đi dạo phố."Mua cái gì đây?" cô hoàn toàn không có manh mối nhìn hàng xa xỉ phẩm rực rỡ muôn màu xa hoa, ba Cao mẹ Cao yêu thích cái gì cô hoàn toàn không vỗ vỗ tay cô "Yên tâm, cứ giao cho anh"Cao Đạm dẫn An Hân Phỉ vào một cửa hàng toàn là ống tẩu cổ, giải thích nói "Ba anh ngoài cầm dao giải phẫu mở sọ nghiên cứu não người, thích nhất chính là sưu tầm tẩu thuốc ở khắp nơi trên thế giới "Cô gật gật đầu ra vẻ đã hiểu, ánh mắt bị hấp dẫn bởi đủ loại kiểu dáng tẩu thuốc trên quầy triển lãm, đáp ứng không đã gọi điện trước cho chủ cửa hàng, báo tên, kiểm tra hàng rồi cẩn thận gói lại "Đi thôi""Ơ, đã mua xong rồi?""Ừ" Cao Đạm giơ túi quà tặng khỏi cửa hàng đồ cổ, hai người lại tới khu chuyên bán nữ trang, một cửa tiệm chuyên may sườn xám."Mẹ anh sinh ra trong thư hương thế gia, khi còn trẻ thứ yêu nhất chính là sườn xám, đương nhiên, bà bây giờ vẫn thích, bình thường cũng sẽ mặc ra ngoài đi chơi tụ tập cùng chị em""Anh mang theo cô xuyên qua không gian đủ kiểu dáng sườn xám "Đây, thử xem cái này""Em á?""Đúng vậy, con dâu thử giúp mẹ chồng xem sao""Thưa cô, phòng thử đồ ở bên này" cô nhân viên bán hàng rất là nhiệt Hân Phỉ không còn cách nào khác, đành phải đi lát sau, cô mặc bộ cổ phục sườn xám làm từ vải tơ nhung [1] thêu hoa do anh chọn, thiết kế tà váy xẻ cao làm đôi chân dài của cô lộ ra, khuy đóng cổ áo đứng tinh xảo, vạt áo may chéo làm bộ ngực đầy đặn của cô càng thêm cao ngất ngạo Đạm không khỏi nuốt nuốt nước miếng, thầm than, quả nhiên sườn xám là trang phục duy nhất có thể hiện ra dáng người của phụ nữ."Trông thế nào vậy?""Khụ, rất... Rất đẹp...""Theo kích cỡ của cô ấy làm một bộ""Cao Đạm?" Không phải, mua cho mẹ Cao sao?Anh thần bí cười cười ghé vào bên tai cô nói "Chẳng lẽ em không muốn mặc sườn xám làm một lần sao?""......" Lưu manh! An Hân Phỉ đỏ mặt đẩy anh Đạm bật cười, chọn một bộ sườn xám màu mận chín thêu hoa chìm mua cho mẹ Cao, hơn nữa để lại kích cỡ của bà cùng địa chỉ gửi qua bưu điện, quét thẻ thanh toán xong liền lôi cô vợ nhỏ đang không cảm thấy tự nhiên ra lại mua cho em gái anh sản phẩm mới của nhãn hiệu đá quý con bé thích nhất, đã quên không kể, anh có một cô em gái, hai người cách nhau mười hai tuổi, là sản phẩm tránh thai thất bại của mẹ Cao. Cô em của anh là một thanh niên luôn làm người khác lo lắng, tuổi còn trẻ đã thành một bà mẹ chưa cưới đã có con, anh mua thêm robot đồ chơi cho cháu ngoại trai nhỏ, hành trình mua sắm của hai người đến đây tuyên bố kết người đi dạo mệt mỏi giờ ngồi nghỉ ngơi trên ghế dài, An Hân Phỉ hỏi anh có muốn ăn kem hay Đạm kinh ngạc "Còn ăn cái thứ kia à?""Muốn ăn!" bạn nhỏ rất là kiên giơ tay đầu hàng "Ăn cái gì, anh đi mua?""Không cần, em tự đi, anh ăn không?"Anh lắc đầu "Em ăn đi"Chỉ lát sau, cô trở lại, giơ kem ốc quế tạo hình đáng yêu."Ăn ngon không?"""Có chớ, anh nếm thử xem..." An Hân Phỉ đưa kem ra trước mặt anh, không chờ cô nói xong, Cao Đạm liền cúi người hôn lên môi cô. Miêu tả dấu son môi, nhấm nháp kem thơm ngọt trong miệng liền như vậy ngốc nghếch giương to mắt ngó kem ốc quế."Xác thật không tồi" nhận xét, còn cực kỳ sắc tình liếm liếm khóe cô thiếu nữ họ An căng trướng đến đỏ bừng, cô còn chưa từng hôn ai ở nơi công cộng đông người đâu đấy, xấu hổ muốn chết đi được, tên đầu sỏ gây tội ngồi trước mặt này vẫn còn cười hì hì, hừ, cô nhét kem vào trong tay anh, thở phì phì chạy đi."Bé con đáng yêu, da mặt còn mỏng quá" anh Cao một tay cầm kem ốc quế một tay xách theo túi mua sắm, đi thang máy xuống bãi đỗ xe tìm bãi đỗ xe, An Hân Phỉ dựa trên nắp xe, màu đỏ ửng trên mặt còn chưa biến Đạm đem túi lớn túi nhỏ cất vào cốp xe "Bé con, em giận rồi à?""Hừ""Phu nhân Cao, phu nhân Cao thân yêu, phu nhân Cao xinh đẹp, đừng tức giận được không?" anh còn dùng vẻ mặt nịnh nọt hai tay dâng kem lên, cô phì cười ra tiếng, cô cũng không có thật sự tức giận, chỉ là nhất thời cảm thấy ngượng Hân Phỉ nhận lại kem trong nháy mắt, Cao Đạm ôm cô vào trong lồng ngực, cằm cọ lên đỉnh đầu cô "Tin tưởng anh, anh chỉ là không kìm được lòng"Hai người ngồi vào trong xe, chia sẻ một que kem, cả hai đều có phần, Cao Đạm tỏ vẻ anh thực vừa lòng.[1] Vải tơ nhung hay còn gọi là lụa Hàn Quốc, lụa Hàn, là loại vải có chất liệu mềm, mịn, độ co giãn cao, đứng áo, tạo sự thoải mái và sự uyển chuyển cho người mặc. Vải này được dệt theo công nghệ Hàn Quốc, ngoài sợi tơ tự nhiên, có kết hợp thêm sợi co giãn, thế nên có độ co giãn cao đó. Tóm tắt truyện Vợ Nhỏ Mang Thai Hộ Của Đại Thúc - Đang tiến hành - Thảo Nê Mị Giới thiệu truyện ngôn tình hấp dẫn này Mọi chuyện bắt đầu sau khi An Hân Phỉ hối hả trở về vì nhận được cuộc điện thoại của gia đình Khi cô vừa về đến nhà, đập vào mặt cô là vô số những con người xa lạ đang vây lại thành một đám đông trước cửa nhà mình mà cãi nhau vô cùng hung hăng, tạo nên một cảnh tượng ầm ĩ Hân Phỉ chỉ có thể vào nhà bằng cách men theo lối cửa nhỏ ở mặt sau biệt thự để tránh đám người hung hãn kia "Ba, mẹ, trong nhà xảy ra chuyện gì vậy?" Căn nhà vốn đầy những món đồ giá trị giờ đây trống rỗng khiến cô không khỏi ngạc nhiên hỏi han cha mẹ Đáp lại cô chỉ là cái chau mày của cha cùng tiếng khóc lóc thê lương của mẹ "Rốt cuộc là thế nào đây ạ?" Chuyện gì đã xảy ra khiến cô chỉ sau một tháng rời nhà làm việc mà khi về đã phải đối mặt với cảnh tượng này? Mẹ cô chỉ buông ra tiểu nữ nhi trong lòng mình, sau đó nhìn cô bằng khuôn mặt thấm đẫm nước mắt, nói rằng công ty của ba cô đã phá sản Biến cố bất ngờ xảy ra khiến cả bản thân cô lẫn gia đình đều không kịp trở tay, An Hân Phỉ chỉ còn một cách duy nhất để cứu lấy bọn họ - cô buộc phải kết hôn và sinh cho Viện trưởng của bệnh viện Nhân An một đứa con Kể từ giờ phút giao bản thân mình cho người đàn ông đó, cô dần dần cho hắn ta không những thể xác mà còn là chính tinh thần của mình "Ô, hôm nay sao lại về sớm thế này?" Mẹ Cao buông tờ báo trên tay, tháo cặp kính viễn thị xuống, rót ly trà cho ba Cao."Con trai con dâu nhà lão Vương về thăm."""Ôi, vừa khéo, con trai ông hôm nay cũng về thăm nhà đây." Vẻ mặt mẹ Cao thần thần bí bí "Còn mang cả con dâu về cho ông nữa đấy.""Cao Đạm đã về?" Ba Cao gật gật đầu, hình như lại nghĩ đến cái gì "Từ từ, bà vừa mới nói cái gì, con dâu?!" Ông đột nhiên nâng cao Cao vỗ ông một cái, hất hất đầu về phía trên lầu "Nhỏ giọng chút, người ta đang ở trong phòng của Cao Đạm trên lầu đấy.""Là người như thế nào?""Tôi thấy khá tốt, là người an phận thủ thường, nhưng mà tuổi quá trẻ.""Tuổi trẻ, năm nay bao nhiêu rồi?""Cao Đạm nói năm nay mới tốt nghiệp đại học."Nghe nói con trai mình thế mà lại tìm người vợ kém nó tận hơn mười tuổi, ba Cao tay dùng sức gõ cây trượng xuống nền đất, cao giọng mắng trách "Quả thực là càn quấy!""Ba đang nói ai càn quấy thế?" Cao Đạm nắm An Hân Phỉ đi xuống lầu."Tiểu Phỉ, lại ngồi bên cạnh mẹ nào." Vẻ mặt của mẹ Cao từ ái, hướng phía cô vẫy Hân Phỉ nơm nớp lo sợ đến ngồi bên cạnh mẹ Cao, cúi đầu không dám đối mặt với ba Cao đang ""khí tràng [1] cường đại"". Cao Đạm tiện thể ngồi xuống bên cạnh cô, cánh tay tự nhiên mà khoát lên thành ghế sofa sau lưng cô "Ba, con giới thiệu một chút, đây là An Hân Phỉ, vợ của con.""Hừ, thì ra là cánh đã cứng cáp rồi đấy phỏng, kết hôn lấy vợ gả chồng chuyện lớn như thế cũng không cùng cha mẹ thương lượng bàn bạc, tự mình quyết định xằng bậy!" Mắng xong, ánh mắt sắc bén của ba Cao quét sang phía An Hân Phỉ. Như thể là cô dụ dỗ đứa con trai quý báu của An Hân Phỉ như bị gai đâm, nếu bây giờ có cái khe đất thì cô nhất định sẽ chui vào."Phỉ Phỉ, em còn không mau hành lễ lạy cha mẹ đi."Ba Cao giương tay lên "Thôi đừng, tôi không nhận nổi!"Nhất thời tình cảnh trở nên lúng túng, An Hân Phỉ đứng ngồi không yên, mẹ Cao vội vàng ra tay hoà giải "Thôi được rồi, lát nữa lại nói tiếp, ăn cơm trước đã!" rồi hướng vào phòng bếp gọi "Vú Trương, dọn cơm lên thôi!""Vâng, phu nhân""Đi thôi, ăn cơm nào." Mẹ Cao nhìn nét mặt không rõ buồn giận của ba Cao, quay sang lắc lắc đầu với ông con trai quý hóa nhà khi cha mẹ Cao rời đi, Cao Đạm nắm lấy tay An Hân Phỉ "Thực xin lỗi" anh quá nóng vội lắc đầu "Em không sao.""Ăn cơm trước đi, chuyện còn lại cứ để cho anh."Trên bàn ăn, ba Cao ngồi trên ghế chủ nhà, mẹ Cao ở phía bên trái, Cao Đạm cùng An Hân Phỉ ngồi phía bên phải của ông, đồ ăn ngon lành theo thứ tự được mang lên bàn ăn, khi bốn người trong nhà bắt đầu dùng bữa, bên ngoài truyền đến tiếng ô tô."Phu nhân, là cô chủ về nhà."Đang nói, con gái nhà họ Cao, em gái Cao Đạm mang theo đứa con trai bốn tuổi đi vào nhà."Anh đã về rồi à?""Ba, mẹ!""Hừ, mấy ngày nay không thấy cô đâu, hôm nay về làm cái gì?" Thật là, không làm cho người khác bớt lo."Ấy dà, hôm nay hỏa lực của ba cao quá, có phải chơi cờ cùng bác Vương bị thua đúng không ba?""Hừ!"Mẹ Cao nghiêng đầu, liếc ba Cao một cái "Vú Trương, mang thêm chén đũa ra đây.""Cháu chào ông bà ngoại ạ!""Ai u, bé Phàm Phàm của bà ngoại, bà ngoại nhớ con muốn chết rồi."Ba Cao tuy rằng thấy đứa con gái không ngoan ngoãn này vẻ mặt liền không vui, nhưng gặp cháu ngoại thì vẫn mừng rỡ, bộ dáng hòa ái, sờ sờ khuôn mặt của đứa cháu Nghệ vừa mới ngồi xuống đã chú ý đến cô thiếu nữ bên cạnh Cao Đạm, cái đầu lanh lẹ của cô rất nhanh liền hiểu được vị này chính là chị dâu mới của mình, nhưng nhìn qua cũng không lớn hơn cô là bao Nghệ nhướng mày nhìn về phía Cao Đạm, hai anh em tất nhiên là hiểu ý nhau, anh cười gật gật đầu, vẫy tay gọi cháu ngoại lại gần mình, rồi ôm đứa bé vào trong ngực."Cậu ạ!" - Giọng điệu ngây thơ đầy vị sữa của Tiểu Phàm Phàm vang lên."Phàm Phàm ngoan quá, cậu mang quà về cho con đấy, lát nữa con lấy ra chơi được không?""Cảm ơn cậu!" nói đoạn, mắt to bay tới chỗ An Hân Phỉ, cô cũng đang nhìn bé, đứa nhỏ này liếc qua một cái là biết đồ trên người bé toàn quần áo trẻ em xa xỉ, giầy thể thao màu trắng, hai mắt thật to, làn da vừa trắng vừa non vừa mềm, tóc mềm mại, nhìn qua đáng yêu cực kỳ."Cô là bạn gái của cậu sao?""......""Ha ha, con trai, đó là mợ của con đó, mau gọi mợ đi."Cao Tử Phàm hết nhìn cậu đang ôm mình, rồi lại nhìn ""mợ"" ngồi một bên, cuối cùng vươn tay ra trước mặt cô "Mợ ôm một cái~"An Hân Phỉ kinh ngạc nhìn về phía anh, lại nhìn Cao Nghệ trước mặt mình, chỉ thấy hai người đều mỉm cười, vì thế ôm thân mình mềm mại của Phàm Phàm vào trong Cao mẫu nhìn cô ôm đứa cháu nhỏ, tuy rằng động tác có hơi lóng ngóng, nhưng nhìn ra được cô cũng thực thích trẻ con, ba Cao quan sát cô, ánh mắt ông cũng có một tia biến hóa."Con ngoan, xuống thôi, chúng ta ăn cơm, đến với mama nào.""Phàm Phàm không thể ngồi ở chỗ này sao?" Đôi mắt nhỏ ngập nước nhìn An Hân Phỉ."Có, có chứ." Thiên thần nhỏ bé này ấy à, ai có thể cự tuyệt đây."Mama, mợ nói được kìa."Cao Nghệ nhún nhún tỏ ý ""không sao cả"".Vẫn là Cao Đạm sờ sờ mái đầu tơ mềm của cháu nhỏ, dỗ dành "Cậu bảo người làm mang ghế dựa để bên cạnh mợ con, con ngồi chỗ đó, được không?"Tiểu Phàm Phàm gật gật đầu "Vâng ạ."Người một nhà lúc này mới bắt đầu ăn cơm.[1] Khí tràng cường đại ""气场强大"" khí tràng 气场 là năng lượng vô hình của con người - theo Triết học Trung Quốc và Đạo giáo, nó - dù ít hay nhiều - là thứ có thể nắm chắc quy luật tự nhiên. Người thuận theo quy luật tự nhiên, khí tràng càng lớn; người rời xa quy luật tự nhiên, khí tràng lại càng nhỏ. Quy luật tự nhiên cùng quy luật hoạt động của thân thể và tâm trí con người vừa vặn thống nhất với nhau [...] Trích baikeTóm lại ở đây hiểu là ba Cao đang max tức giận, vậy thôi =.="" Truyện Vợ nhỏ mang thai hộ của đại thúc Thông tin truyện Vợ nhỏ mang thai hộ của đại thúc Đánh giá từ 3 lượt. Tác giả Thảo Nê Mị Thể loại Ngôn tình, Sắc, Sủng, Ngôn tình h Nguồn Trạng thái Full Bất ngờ vào một ngày gia đình của An Hân Phi đột nhiên gặp phải biến cố, nên An Hân Phỉ bắt buộc phải cùng Viện trưởng bệnh viện Nhân An kết hôn sinh con. Cùng nhau trãi qua thời gian chung sống lại từng chút từng chút giao phó thể xác và tinh thần cho anh.... Danh sách chương Chương 1 Đột nhiên gặp biến cố Chương 2 Lần đầu tiếp xúc Chương 3 Sự hấp dẫn không tên Chương 4 Đăng ký Chương 5 Đại thúc bắt đầu trêu chọc em gái nhỏ Chương 6 Đại thúc nói với vợ nhỏ sáng mai sẽ không dậy nổi * Chương 7 Tâm tư nho nhỏ của chú già Chương 8 Rốt cuộc.... Rốt cuộc H - P1 Chương 9 Rốt cuộc... Rốt cuộc.. H - P2 Chương 10 Vợ bé bỏng phát sốt Chương 11 Chú già toàn năng Chương 12 Chuyện kích thích Chương 13 Tiến hành kích thích trong lều H Chương 14 Phong cảnh ven đường rất đẹp, nhưng không bằng em Chương 15 Bí mật vận động sau bãi đá ngầm H Chương 16 Tình không biết bắt đầu từ chốn nào, vậy mà đã đậm sâu Chương 17 Nhớ anh Chương 18 Nam chủ nhân trở về Chương 19 So với cơm thì muốn ăn em hơn H Chương 20 Vợ nhỏ mơ hồ Chương 21 Cách ăn kem ốc quế đúng đắn Chương 22 Vợ nhỏ ra mắt mẹ chồng Chương 23 Vợ nhỏ thăng chức thành mợ nhỏ Chương 24 Vợ nhỏ bộc lộ bản năng của người mẹ Chương 25 Hôn nhiều lần thì sẽ biết Chương 26 Bộ sườn xám chỉ được dùng đến một lần rồi bị bỏ xó H Chương 27 Ngài Cao hóa thành hoa sơn trà đau khổ vì tình Chương 28 Ba chiếc mặt nạ mèo con Chương 29 Con dâu nhà họ Cao chính thức ''thăng cấp'' Chương 30 Ngài Cao cường thế không chịu nhường nhịn Phu nhân Cao Chương 31 Kinh hỉ của ngài Cao về sự hòa thuận Chương 32 Lớp học nhỏ của ngài Cao khai giảng rồi H Chương 33 "Trúng chiêu" Chương 34 Trai già đẻ ngọc Chương 35 Đồ Của anh, em đều thích hết H Chương 36 Ngài Cao "vinh dự" bị thương Chương 37 Ngài Cao bị liệt Chương 38 Tiếp tục nằm liệt trên giường Chương 39 Ánh ban mai chiến thắng ở phía trước! Chương 40 Ngài Cao đang dần khôi phục Chương 41 Đồng phục cám dỗ thần mã H Chương 42 Cuối cùng, hoa cũng nở rồi Chương 43 Hình thức ngược cẩu sắp bắt đầu Chương 44 Hàng ngày dưỡng thai ngược cẩu Chương 45 Tiếp tục ngược cẩu Chương 46 Lau súng cướp cò bị cắt ngang H Chương 47 Chị dâu nhỏ lợi hại Chương 48 Em tốt nhất Chương 49 Nhận chủ! Chương 50 Đếm ngược tới chương kết H 1 2

cô vợ nhỏ mang thai hộ của đại thúc