7 tháng 8 năm 2022 - 22 tháng 9 năm 2022. Thương Lan quyết ( giản thể: 苍兰诀; bính âm: Cāng lán jué; tiếng Anh: Love Between Fairy and Devil) là một bộ phim truyền hình Trung Quốc, được chuyển thể từ tiểu thuyết Ma tôn của tác giả Cửu Lộ Phi Hương, có sự tham gia diễn xuất Tiêm phòng uốn ván: Đợi đến khi có vết thương mới đi tiêm thì đã muộn! Đăng bởi Dương Thương. 07:04 11/04/2018. Một nghịch lý đáng buồn là dù trong vòng 20 năm, nguy cơ tử vong của người bệnh uốn ván trên thế giới giảm từ 50% xuống còn dưới 5% nhưng ở Việt Nam Thương hiệu khắc khổ ấy cũng không một màu, có khi anh làm người tốt nhưng cũng chẳng hiếm khi được giao những vai phản diện. Phú Đôn chẳng nề hà. Anh tâm niệm phải biến những vai "không có gì" thành điểm nhấn, để khán giả nhớ tới. Làng Teng, xã Ba Thành, huyện Ba Tơ là nơi duy nhất của người H're ở Quảng Ngãi còn giữ được nghề truyền thống độc đáo này. So với các dân tộc thiểu số khác ở Quảng Ngãi thì đời sống văn hóa tinh thần của người Hre rất phong phú và đa dạng. Trường mầm non Tuổi Thần Tiên - Việt Trì có đội ngũ giáo viên trẻ, tràn đầy nhiệt huyết, năng động và sáng tạo. Tình yêu thương trẻ nhỏ, thấu hiểu cảm giác của người làm cha làm mẹ để có thể thay cha mẹ chăm sóc con trong thời gian con ở trường. Đội ngũ giáo Vay Tiền Nhanh. “Cô dám đoạt bạn trai tôi, thì tôi sẽ làm mẹ kế của cô!” Tưởng như một câu nói đùa hay một câu giận dỗi giữa những côgái đang cãi nhau, nhưng thế nhưng đó lại sẽ thành sự thật Các bạn sẽ cảm thấy, ôi chà chà, đại thúc đã có con gái lớn thếnày mà còn ve vãn người ta, còn cô kia lại cam nguyện làm tiểu tam, sẽ thấy phản cảm đúng không? Ấy đừng đừng, lướt sơ bên ngòai như thế sẽ làm bạn bỏ đi một quyển truyện hay và anh đại thúc cực kì thâm tình đó. Cảm giác của mình lúc ban đầu cũng y như bạn, nhưng vẫn thắcmắc và tiếp tục lướt bởi anh đại thúc này quá mặt dày, và dần dần tôi bị cuốn lo bao đồng quá rồi, nếu chú rảnh thì chú về dạy con gái chú. Già đầu rồi còn đi cướp giật đồ của người khác'” “Cám ơn chú đã lo cho tôi, chỉ một tên tiện nam đó làm sao đánh ngã tôi được, cô ta chẳng qua có người cha giàu có mà thôi, cha tôi không giàu thì tôi sẽ tìm cha nuôi. Đến lúc đó cô ta xài Chanel, tôi sẽ mặc LV, cô ta lái Mercedes, tôi sẽ lái Volvo. Đối phó với loại tiểu tam như thế chẳng có gì hay bằng mình phải sống tốt hơn cô ta vui vẻ hơn cô ta.” Tùng San càng nói càng muốn cười, quá có lý tưởng, có khát vọng ! Đặc biệt chuyên tâm, quả thực cảm động. Thất tình chính là có thể cho một cô bé nháy mắt trưởng thành một cô gái. cô cảm thấy mình hình như là tẩu hỏa nhập ma Đông Phương Bất Bại, còn kém tiên phúc vĩnh hưởng thọ cùng trời đất . Nam chính lặng lẽ đáp “Kiếm đâu cho xa, có người cha nuôi giàu có trước mặt emr ồi đây.” Càng nói, Cố Thừa Tây càng dựa càng gần. "Con gái chú vừa cướp bạn trai tôi, xoay lưng lại thì chú đã bảo tôi làm má 2 của cô ta, chú rảnh quá hay chú thấy đám nhà báo thiếu tin giật gân nên tạo cơ hội vậy' 'Em bảo em kiếm đàn ông giàu bao nuôi em để trả thù con bé,đơn giản thôi, chọn anh cho bớt việc. Bên đây anh cúp tiền ăn sáng của nó, bên kia anh mua LV hay Prada cho em xài' 'Chú à, chú cho con hỏi một câu, cô ấy là con gái ruột của chú à? Sao con thấy chú thù cô ấy hơn cả con vậy?!’ Câu chuyện này thật phần nào ứng với câu “ Cô cướp bạn trai tôi, tôi sẽ ngủ với ba của cô” Tùng San là một cô gái xinh đẹp, tính tình thẳng thắng, gia đình thuộc loại trung lưu, kết quả học tập tốt, có một người bạn trai gắn bó ba năm, cô cứ nghĩ mọi thứ sẽ viên mãn và kết thúc bằng một đám cưới ấm áp hạnh phúc. Nhưng mà định mệnh nào cho nữ chính toại nguyện như vậy, nếu không đã chẳng có truyện cho chúng ta đọc v Vào ngày sinh nhật của Cố Lâm Lâm, cô bạn tiểu thư cùng phòng KTX với Tùng San, ấy vậy mà ngang nhiên cướp đi bạn trai của cô lúc đó là Chu Trường An. Rồi cũng trong ngày hôm đó cô đã gặp Cố Trì Tây – ba của Cố Lâm Lâm ...và hai người chính thức dây dưa từ lúc này. "-Con gái chú vừa cướp bạn trai tôi, xoay lưng lại thì chú đã bảo tôi làm má 2 của cô ta, chú rảnh quá hay chú thấy đám nhà báo thiếu tin giật gân nên tạo cơ hội vậy? "-Em bảo em kiếm đàn ông giàu bao nuôi em để trả thù con bé, đơn giản thôi, chọn anh cho bớt việc. Bên đây anh cúp tiền ăn sáng của nó, bên kia anh mua LV hay Prada cho em xài. "Chú à, chú cho con hỏi một câu, cô ấy là con gái ruột của chú à? Sao con thấy chú thù cô ấy hơn cả con vậy?!" Cố Trì Tây lớn hơn Tùng San 23 tuổi, chính xác là con rể tương lai và mẹ vợ bằng tuổi nhau v Chính điều này đã làm Tùng San đắn đo rất lâu mới quyết định đến với anh. Con đường chinh phục vợ của Cố Trì Tây quả thật rất gian nan và nghiệt ngã nha, bị chị này ngược lên ngược xuống nhưng anh vẫn luôn mỉm cười và bao dung cho cô. Lúc đầu khi Tùng San vẫn còn bài xích anh kể cả sau khi hai người xxoo, anh vẫn âm thầm bên cô, dù cho cô đưa ra bất kỳ yêu cầu vô lý cỡ nào, làm tim anh đau cỡ nào anh đều mỉm cười và nói “ được”. Khi gia đình Tùng San gặp nạn, cô không còn cách nào phải chạy đến nhờ vả anh, nhưng Cố Trì Tây lại không lợi dụng lúc này mà ép buộc cô. Anh nói “Không sao, anh luôn đợi, đợi một ngày em lại quay về bên anh” Đối với Cố Trì Tây, cuộc đời của anh chỉ như mặt trời đã lặn, tình yêu hay hôn nhân từ rất lâu đã chỉ còn là vấn đề có cũng được và không có cũng chẳng sao, đó chính là lý do ngày xưa khi được nhờ vả anh không ngại ngần mà kết hôn rồi chăm sóc cho người vợ và con gái trên danh nghĩa hiện giờ của mình. Để rồi bây giờ khi tình yêu của anh, bình minh của anh xuất hiện đó lại trở thành một trong những rào cản khiến hai người khó đến với nhau. Bạn bè phản đối, gia đình phản đối, rồi ánh mắt dị nghị của người ngoài, những điều đó đối với một người trải đời như Cố Trì Tây quả thật không khó giải quyết, nhưng với anh, quan trong hơn chính là suy nghĩ chưa thể vượt qua tất cả để ở bên anh của Tùng San. Anh yêu cô, yêu từ rất lâu, anh đã chờ cô năm năm, vậy không lý do gì anh lại không thể tiếp tục dùng tình yêu của mình để củng cố cho sự kiên định của cô. Cuối cùng khi sự thật được phơi bày hôn nhân trên danh nghĩa 20 năm của Cố Trì Tây, việc Cố Lâm Lâm không phải con gái ruột của anh , việc 5 năm trước anh đã gặp Tùng San… Một cái kết hạnh phúc viên mãn cho Cố Trì Tây và Tùng San, kéo theo cũng là những cái kết có lẽ là xứng đáng cho những nhân vật còn lại. Truyện không có tiểu tam, nhưng có vài nam phụ yêu nữ chính cũng rất đáng thương. Tình bạn, tình người, tình đời trong câu chuyện cũng đáng làm ta suy nghĩ. Truyện này tính cách nam chính thật sự được miêu tả rất hay, sự trầm ổn rất đúng với lứa tuổi của mình, nhưng vẫn có những phân đoạn tác giả miêu tả sự dồn nén được đẩy lên cao trào làm người đọc đau xót giùm anh. Đọc xong có lẽ sẽ có nhiều người không thích tính cách nữ chính ở những chương đầu, vì ngang bướng đôi khi hơi quá đáng, nhưng nhìn chung thì truyện vẫn hay, vẫn đáng để đọc. - Review by Pisà - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Hôm nay khó có khi Tùng San tan làm sớm, bản kế hoạch mà cô phải thực hiện cuối cùng cũng hoàn tất, ông chủ thấy gần đây cô đã dốc sức quá nhiều, nên liền cho cô nghỉ ngơi một tuần, thật hào phóng. Lúc về đến nhà xương cốt cô như muốn rã ra, mấy ngày nay ngày nào cũng phải đi sớm về muộn, mấy buổi tối phải ở lại văn phòng cả đêm, cô nhìn gương mặt tiều tụy của mình trong gương, quầng thâm mắt so gấu trúc còn sậm hơn. Lương Cửu và Giai Kỳ đi nhà trẻ chưa về nên cô lên tầng, thay quần áo tắm rửa một cái, sau đó định ngủ một chút rồi đi đón lũ trẻ, kết quả đầu vừa gặp gối mắt đã díu lại. Trong mơ, cô cảm thấy có một đôi tay đang dao động trên cơ thể mình, như mát xa, nhẹ nhàng lại mềm dẻo, lực đạo vừa phải. Cô thoải mái ưm một tiếng, lật người nằm lỳ trên giường, đôi tay kia cũng theo tư thế của cô ấn dọc theo toàn bộ lưng cô, động tác nước chảy thành sông, dứt khoát điêu luyện. Lúc hai tay sắp đi sâu xuống dưới, cô bừng tỉnh, vung tay lên đánh vào người nào đó trên người mình, "Đừng làm loạn!" Luôn thừa dịp cô ngủ dùng chiêu này, có sáng kiến hơn chút được không. Cố Trì Tây cười xấu xa, "San San, không phải em đang ngủ sao?" Tùng San chỉ xương bả vai, "Ấn nơi này, nơi này đau.” Cố Trì Tây ngoan ngoãn thu tay đặt tại vị trí cô chỉ, ngón tay dùng sức ấn huyệt vị, hắn luôn có thể vừa vặn tìm đúng vị trí, nhấn một cái đi xuống, toàn bộ bả vai và cánh tay của Tùng San đều tê rần cả. "A...” Tùng San bị hắn ấn kêu thành tiếng. Chính lúc đau nhức mỏi nhừ này ấn vào một cái, rõ ràng đau hơn, nhưng sau khi đau đớn qua đi là cảm giác cơ bắp thả lỏng thoải mái bất ngờ, sảng khoái khó diễn tả bằng lời. Cố Trì Tây cười hỏi "Muốn nữa không?" Tùng San không thèm nhìn hắn, "Đương nhiên, nhanh lên!" Cố Trì Tây cười, lại ấn xuống một cái, gần đây bà xã đại nhân của hắn ngày càng lớn lối, hoàn toàn xem hắn như thợ đấm bóp. Hơn nữa thái độ lúc nào cũng như hoàn toàn hợp tình hợp lý. Chỉ là hắn cũng không phải ấn không, một bàn tay đặt tại huyệt vị của cô dùng sức, một tay còn lại cũng không nhàn rỗi... Hắn sờ làn da của vợ mà than thở, "Ừm, gần đây em mệt mỏi đến gầy đi, sờ vào có thể thấy xương rồi.” Tùng San dở khóc dở cười, "Anh sờ chỗ đó đương nhiên là thấy xương rồi! Ngay cả xương sườn mà cũng sờ không tới, anh cho là em béo tới mức nào!" Cố Trì Tây cười, "À? Thật không, vậy tại sao nơi này sờ không thấy xương?" Bàn tay to dùng sức nắm lấy nơi nào đó. Tùng San lại la thất thanh "A" vung tay lên mạnh mẽ đánh một cái lên người hắn, "Anh sờ lung tung một cái nữa thử xem!" Vì thế người nào đó liền hưởng ứng lời kêu gọi, từ phía sau lưng ôm lấy cô, hai tay cùng nhau đưa tới phía trước, "Được, vậy anh sở lại thử xem.” Tùng San muốn tránh cũng kịp rồi, kết hôn lâu như vậy, mỗi lần hắn dùng cái tư thế này đánh lén cô, cô liền không có lần nào chạy thoát. Vì thế đành phải sử dụng chiêu dụ dỗ, tội nghiệp nói "Ông xã, anh đừng làm loạn, đã mấy giờ rồi, chúng ta cùng đi đón bảo bối về đi.” Mời các bạn đón đọc Tình Muộn của tác giả Thương Cẩm Duy. Là một fan cứng của các bộ truyện trâu già gặm cỏ non thì bạn không nên bỏ qua truyện Tình muộn nha vì nó thật sự hấp dẫn và cảm xúc. Tác giả Thương Cẩm Duy đã tạo dựng lên một chuyện tình yêu đẹp và chân thật của một cô gái 20 tuổi với một ông chứ hơn 40 tuổi. Nghe văn án hấp dẫn không mọi người? cùng đọc review dưới đây nha. Nội dung chính của bộ truyện “Tình muộn”Cảm nhận về truyện “Tình muộn” Nội dung chính của bộ truyện “Tình muộn” “Cô dám đoạt bạn trai tôi, thì tôi sẽ làm mẹ kế của cô” một câu nói vô tình đã làm thay đổi số phận của cả hai cô gái, dù nghe có hơi vô lý nhưng thực tế thì lại rất phù hợp. Đây là lời thách thức của nữ chính Tùng San với con gái trên danh nghĩa của nam chính Cố Thừa Tây. Cố Thừa Tây và Tùng San gặp nhau trong một tình huống hết sức khôi hài, cô bị chính con gái của anh cướp mất bạn trai. Vì quá tức giận nên cô đã ngang nhiên nói ra lời thách thức trên và nam chính cũng dựa vào điều này mà tiếp cận nữ chính. Cố Trì Tây đã có vợ và một con gái là Cố Lâm Lâm cũng là bạn học của nữ chính. Thực tế Cố Lâm Lâm cũng không phải là con gái ruột của anh, cuộc hôn nhân của anh cũng chỉ là trên danh nghĩa. Dù từng bao nuôi khá nhiều cô gái nhưng Tùng San lại chính là mối tình đầu và là người con gái duy nhất mà anh yêu. Sau lần chạm mặt với nữ chính lần đầu anh đã có ý định tiếp cận và biến cô trở thành người phụ nữ của mình. Tùng San là một cô gái khá ngang ngạnh, sau khi phát hiện bạn trai của mình phản bội cô đã có cách cư xử táo bạo và mạnh mẽ. Cô cũng không ngờ chỉ với một câu nói lúc đang tức giận mà bản thân mình lại có dây dưa với một người đàn ông 43 tuổi và còn là bố của bạn mình. Dù tức giận nhưng Tùng San vẫn rất lý trí, cô vẫn biết được điều gì mình nên làm và không nên làm. Dưới sự tấn công mạnh mẽ của Cố Trì Tây, dù đã siêu lòng nhưng cô vẫn không đủ dũng cảm để yêu một người đàn ông đã có vợ và còn lớn tuổi gần bằng bố mẹ mình. Sau tất cả có lẽ chính sự chân tình và lòng kiên trì mà cuối cùng Cố Trì Tây cũng chinh phục được cô và sự đồng ý của bố mẹ cô. Cảm nhận về truyện “Tình muộn” Với mình thì bộ truyện “Tình muộn” dù có nội dung không quá mới lạ nhưng nó lại mang đến những cảm xúc chân thật nhất của từng nhân vật trong truyện. Tùng San dẫu sao cũng chỉ là một gái đôi mươi nên việc bị hấp dẫn bởi một người đàn ông luôn quan tâm, chiều chuộng và che chở cho mình cũng là điều dễ hiểu. Cố Trì Tây dẫu đào hoa nhưng khi xác định được người con gái mình yêu và cái mình cần thì cũng đã cố gắng hết mình để bảo vệ và theo đuổi đến cùng. Kết truyện “Tình muộn’ là một cái kết viên mãn, nam chính và nữ chính cùng nhau vun đắp một gia đình hạnh phúc vì thế mà cái kết này sẽ làm hài lòng những độc giả mà yêu thích truyện He. Nhìn chung thì bộ truyện này theo mình thì sẽ xếp vào thể loại truyện ngôn tình sủng và kiểu trâu già gặm cỏ non. Mọi người có thể đọc thêm review của những bộ truyện khác tại Tùng San đang cẩn thận ôm một hộp lớn tinh xảo trong tay, lúc đi vào thang máy muốn đưa một tay ra ấn nút tầng 7, nhưng khi cánh tay vừa đưa ra một chút, cái hộp kia liền hơi nghiêng trượt về một bên, may mà người đứng bên cạnh giúp cô kịp thời. "Tầng mấy?" Người kia hỏi. "Tầng 7, cảm ơn." Tùng San trả lời. Chiếc hộp trước ngực quá lớn che khuất phần lớn tầm nhìn, cô chỉ cố nhìn thấy, đó là một người đàn ông phong thái phi phàm. Lại liếc thêm cái nữa, nhìn cũng có vẻ rất đẹp trai. Trong thang máy bốn phía đều là gương bóng loáng, ngọn đèn trên đỉnh đầu hắt vào, phản xạ khắp bốn phương tám hướng, ánh sáng chói mắt khiến Tùng San có chút chóng mặt. Di động trong túi xách vang lên nhưng cô lại không còn tay để nhận. Vẫn tiếp tục vang lên. cô cảm thấy vô cùng khó xử. Cũng may người đàn ông bên cạnh ngược lại rất bình tĩnh, vẫn đứng bên trái cô, tao nhã trầm mặc. Tùng San vừa khó xử vừa có một chút hối hận, tiếc nuối, thật ra cô nên giảm bớt sĩ diện chủ động gọi điện thoại cho Chu Trường An giải hòa, sau đó sẽ có ngay một người khỏe mạnh để nhờ vả, đâu phải một mình mang bánh gato từ tiệm bánh xa như vậy tới đây. Còn mất hơn một trăm tệ tiền xe, mấu chốt là cánh tay cô đã nhức mỏi lắm rồi. Tất cả đều vì đêm qua hai người bọn họ cãi nhau một trận. Nguyên nhân thực ra rất vớ vẩn. Tùng San nói chuyện với Chu Trường An ước gì mình cũng có thể giống Cố Lâm Lâm tổ chức một buổi tiệc sinh nhật thật lớn, Chu Trường An nghe cô nói xong, đột nhiên lại lên cơn quái đản nói "Em sao có thể so sánh mình với Lâm Lâm được, em cho rằng em là ai thế?" Tùng San lập tức nổi giận, chỉ vào mũi hắn hỏi, "Anh nói thế là có ý gì? Rốt cuộc anh là bạn trai em hay bạn trai cô ta?" Chu Trường An không lạnh không nóng không nói gì, kết quả Tùng San tức giận quay người về thẳng ký túc xá. Cả ngày hôm nay cũng không thèm gọi điện thoại cho hắn, thà rằng một mình đi xa như thế để lấy bánh gato. Theo lý thuyết, với tính tình của Chu Trường An, sáng nay sẽ gọi điện thoại đến cầu xin tha thứ. Nhưng rõ ràng cả ngày hôm nay cũng không có động tĩnh gì. So sánh về độ bướng bỉnh, Tùng San có lúc nào chịu thua. Cho nên tất nhiên cô cũng sẽ không chủ động gọi cho hắn, dù sao lát nữa cũng sẽ gặp, xem phản ứng của hắn thế nào rồi mới quyết định có cần chiến tranh lạnh nữa hay không. Cửa thang máy mở ra, người đàn ông kia rất có lễ độ, trước khi đi ra ngoài còn giúp cô ấn nút giữ cửa thang máy, cô cười nói cảm ơn, ôm bánh gato đi tới, lại phát hiện, hóa ra người này cùng đường với cô. Hai người một trước một sau, cự ly không xa cũng không gần. Trong hành lang dát vàng lộng lẫy, thảm trải sàn hoa văn màu đỏ sậm rất dày, đôi giày cao gót Tùng San mới mua giẫm lên đó không phát ra một chút âm thanh nào. Tiệc sinh nhật của Cố Lâm Lâm được tổ chức trên tầng cao nhất. Hôm trước Lý Yến vụng trộm nói cho cô biết, tiệc sinh nhật lần này tiền thuê trọn phòng thôi đã hơn 1 vạn tệ. Cho nên Tùng San mới có thể vì đẳng cấp của bữa tiệc, cắn răng quyết tâm đến cửa hàng bánh của Đức đặt làm một cái bánh gato . Với tư cách là bạn cùng phòng, như vậy cũng đã rất có lòng rồi. Phương Tiểu Tiệp cảm thấy gần đây mọi chuyện thật huyền diệu. Căn phòng 702 kia vừa được dọn dẹp sau khi bị Cố Lâm Lâm đập phá xong, hôm nay lại tới Uông Tiểu Kinh vào ở. Người nhà này, sao không chịu yên tĩnh chút nào hết vậy. Không chỉ Phương Tiểu Tiệp cảm thấy thế, mấy y tá cấp dưới phục vụ phòng VIP cũng nhịn không được bàn luận xôn xao, họ ngầm suy đoán không biết nữ cường nhân này có phải bị đứa con gái hung dữ như gấu của bà ta đánh hay không. Mặc kệ như thế nào, nữ cường nhân này ít nhất không khóc lóc phá hoại của công, chích thuốc thay thuốc cũng rất phối hợp, so với cô tiểu thư khóc lóc om sòm kia dễ chịu hơn nhiều. Phương Tiểu Tiệp biết Uông Tiểu Kinh nằm viện, vẫn giữ vững thái độ làm việc đâu ra đó của y tá trưởng, không bước vào phòng bệnh ấy một lần nào. Nhưng Phương Tiểu Tiệp vẫn khó tránh khỏi chú ý tới, bà muốn biết Cố Trì Tây có tới thăm bệnh hay không. Kết quả liên tục quan sát mấy ngày, bà mới nhận ra mình suy nghĩ nhiều, đừng nói Cố Trì Tây không tới, Uông Tiểu Kinh ở căn phòng 702 đó mấy ngày nhưng không hề có khách bên ngoài tới thăm. Vì thế Phương Tiểu Tiệp lại yên lặng cảm thán nữ cường nhân này cũng thật đáng thương. Bà muốn gọi điện thoại cho San San nói chuyện này, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ ý định. Bởi vì lão Tùng không đồng ý, Tùng Chí Quân nói những chuyện rắc rối này San San biết càng ít càng tốt, cứ để cho con gái ngoan của bà sống cuộc sống hạnh phúc êm đềm thôi. Vào thứ bảy, khi trực ban ca sáng, Phương Tiểu Tiệp đi tầng trên tầng dưới kiểm tra, lúc chuẩn bị về văn phòng thì nhìn thấy một bóng dáng nhỏ gầy đang đứng đón gió xuất hiện trong tầm mắt. Cuối tháng hai thời tiết còn rất lạnh, người đó chỉ mặc quần áo bệnh nhân trên người, gió lạnh thổi tới thấu xương. Phương Tiểu Tiệp bất đắc dĩ đi tới, vừa đẩy cửa ra đã bị không khí lạnh lẽo bên ngoài khiến toàn thân run rẩy. "Bà đừng đứng đó quá lâu, coi chừng cảm lạnh lại phải ở bệnh viện thêm vài ngày nữa đấy." Phương Tiểu Tiệp nói. Uông Tiểu Kinh quay đầu, trên khuôn mặt lạnh lùng không có buồn vui, ngón tay gầy guộc đang kẹp một điếu thuốc. Phương Tiểu Tiệp nhíu mày, "Sao bà có thể hút thuốc ở đây chứ, trong bệnh viện cấm hút thuốc bà không biết sao?" Uông Tiểu Kinh thở dài, dập tắt điếu thuốc trên tay, tiện tay ném xuống đất. Phương Tiểu Tiệp càng tức giận, bà nghĩ chẳng trách bà ta có thể nuôi nấng một đứa con gái như vậy, người mẹ này ngay cả hành vi cũng không có kỷ luật. Bà bước tới khom lưng nhặt tàn thuốc lên, đi vài bước tới chỗ thùng rác bên cạnh vứt vào. Không nói thêm gì nữa, xoay người đi khỏi đó. Uông Tiểu Kinh lại mở miệng nói "Bà là mẹ Tùng San đúng không?" Phương Tiểu Tiệp quay đầu, đáp "Đúng, Tùng San là con gái tôi." Uông Tiểu Kinh cười nhẹ, "Vẫn là bà biết cách dạy con." Phương Tiểu Tiệp cũng cười, "Tôi cũng cảm thấy vậy." Ít nhất tốt hơn bà. Uông Tiểu Kinh ngẩng mặt lên nhìn trời, trời tháng hai ít nắng, bầu trời luôn âm u "Gần đây tôi thường nghĩ, nếu như lúc trước tôi không kết hôn với Cố Trì Tây, tự dựa vào sức mình nuôi Lâm Lâm khôn lớn, thì đứa nhỏ này có thể hiểu chuyện hơn không."

tình muộn thương cẩm duy