Địa chỉ: Cơ sở 1: 24 Đoàn Thị Điểm, Phường 1, Quận Phú Nhuận, TP.HCM. Cơ sở 2: 18A Hoàng Diệu, Phường 10, Quận Phú Nhuận, TP.HCM (lầu 1, Trung Tâm TDTT Học Đường) gần ngã ba.
Cả cơ thể em tôi đều thích - (Chương 4) - Tác giả Nguyễn Ngọc Trân Quế Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Đọc chương Chương 3 : Người Đàn Ông Hoàn Hảo ¹ truyện Cả cơ thể em tôi đều thích [CVER] //VJen//Sehun chạy ra khỏi phòng thấy cô đang bước vào một căn phòng khác, anh vội đuổi theo.
Cả cơ thể em tôi đều thích. Sáng hôm sau, Tiểu Khiết dậy sớm hơn nấu đồ ăn sáng mang lại anh, cô đang loay hoay thì anh đã dậy và đi xuống bếp. Thấy cô, anh đi đến đằng sau vòng tay ôm lấy eo cô. Tiểu Khiết mỉm cười mặc kệ hành động của anh, cô mang đồ ăn bày ra
Đọc chương Chương 6 : Taehyung! Anh Bị Sao Vậy? truyện Cả cơ thể em tôi đều thích [CVER] //VJen//Nằm một giấc ngủ đến nửa đêm, điều hòa trong phòng ở dưới mức thấp làm cho cái lạnh bao phủ lấy toàn bộ
Vay Tiền Nhanh. Đánh giá từ 67 lượt Lại một tác phẩm ngôn tình nữa được tác giả Nguyễn Ngọc Trân Quế giới thiệu đến độc giả với tựa đề Cả Cơ Thể Em Tôi Đều Thích. Truyện kể về một cô gái luôn lận đận trong chuyện tình yêu, bị chính người mình yêu phản bội. Rồi sau đó cô đến với một người con trai khác, cứ tưởng rằng lần này hai số phận sẽ hòa hợp được với nhau để tạo nên một tình yêu đẹp nhưng không cô lại tiếp tục đau khổ thêm lần nữa. Tóm tắt nội dung Nhận được tin nhắn nặc danh Đàn Tiểu Khiết vội đi đến khách sạn, cảnh tượng trước mắt làm cô không thể tin được, người đàn ông cô yêu lại đang "yêu" một người khác. Cô bỏ chạy ra ngòai thì đụng vào anh, hai con người hai số phận lại có thể hòa hợp về tâm hồn lẫn thể xác. Họ tạo nên một tình yêu đẹp nhưng cũng không kém phần đau khổ.
Đúng lúc này Giản Tử Hạo đi vào, thấy cảnh này anh ta ho nhẹ một cái "khụ khụ". Tiểu Khiết vội vàng đứng dậy, hai bên má bắt đầu nóng và đỏ lên, Trần Gia Kiệt cau mày nhìn anh ta, Giản Tử Hạo dùng giọng điệu của một vị bác sĩ nói "Trần Gia Kiệt, cậu đang bị như vậy nên tránh tiếp xúc thân thể mới mau lành được, còn em, Tiểu Khiết, em phải chăm sóc cậu ta cẩn thận vào, cậu ta bị như vậy rồi em cũng đừng có đòi hỏi quá."Mặt cô giờ đỏ còn hơn cả dâu tây, cô đòi hỏi anh lúc nào cơ chứ, Trần Gia Kiệt cau mày khó "Cần cậu quan tâm sao? Không có chuyện gì thì mau ra ngoài đi."Giản Tử Hạo nhún vai nói - "Tùy cậu, nhưng đêm nay cậu phải ở lại để theo dõi" Rồi anh ta bỏ đi ra ngoài, Tiểu Khiết vội đi ra "Em...em ra ngoài mua đồ ăn cho anh." Nói rồi cô chạy mất Gia Kiệt nâng khóe miệng, da mặt của Tiểu Khiết nhà anh vốn rất mỏng điện thoại anh có người gọi đến "Alo." Trần Gia Kiệt ngồi ngay ngắn trên giường nhìn ra phía cánh cửa mới đóng thư kí Triệu gọi cho anh "Trần tổng, những tài liệu quan trọng cần anh kí đang còn rất nhiều."Trần Gia Kiệt nhàn nhã nói "Chuyển hết đến đây cho tôi."- "Vâng,còn một chuyện nữa ạ."Trần Gia Kiệt "ừ" một tiếng, thư kí Triệu tiếp tục nói "Bên Mỹ, chủ tịch đang sắp xếp công việc để trở về đây ạ." - "Về thì về thôi, cậu cứ điều tra thời gian cụ thể để tôi đến sân bay đón là được rồi."- "Vâng, nhưng..." Thư kí Triệu ấp úng "Còn chuyện gì nữa?" Anh mất kiên nhẫn "Lần này,Trịnh tiểu thư cũng trở về nữa ạ."Trần Gia Kiệt khẽ thở dài "Tôi biết rồi." Anh cúp điện thoại, mẹ anh đã chuẩn bị về rồi, còn có cả Trịnh Ly - vị hôn phu của anh nữa, quan hệ giữa anh và Tiểu Khiết chưa chắc chắn giờ họ về liệu cô có thấy khó mà rút lui?Tiểu Khiết đi nửa ngày mới tìm được chỗ bán cơm ngon nhất, lại hợp vệ sinh nhất, lúc cô trở lại bệnh viện đã sáu giờ tối. Tiểu Khiết đi vào thấy anh đang bận rộn kí tài liệu, tay trái của anh đang bị thương cử động hơi bất tiện, Tiểu Khiết đi vào gấp hết tài liệu lại đặt sang một bên, đây toàn là dữ liệu quan trọng cô không muốn nhìn "Em định để anh chết đói mới mang cơm về sao?"Tiểu Khiết mỉm cười "Nếu đói anh có thể gọi anh Hạo mang cơm đến, hoặc thư kí Trần, y tá ở đây được mà."- "Nhưng anh thích ăn đồ em mua."Cô mỉm cười ngồi xuống cạnh anh, bày cơm ra rồi đưa thìa cho "Anh giờ sao có thể tự ăn được chứ?" Nói rồi anh giơ bên vai và tay đang bị băng bó Khiết thật bó tay với anh, cô xúc một muỗng rồi đút cho anh ăn. - "Sau này anh đừng làm như vậy nữa, anh có biết lúc đó em sợ như thế nào không?" Trần Gia Kiệt nhướn mày "Sao vậy, anh là bảo vệ cho người phụ nữ của mình có gì là sai sao?"- "Anh có biết lúc đó nguy hiểm như thế nào không? Sau này anh đừng như thế nữa."Trần Gia Kiệt xoa đầu an ủi cô "Em nữa lần sau phải bảo vệ tốt cho mình."Tiểu Khiết gật nhẹ đầu tiếp tục đút cho anh ăn, ăn xong cô dọn dẹp một chút rồi vào phòng vệ sinh rửa tay. Khi đi ra anh đang ngồi ở sofa xem tivi. Tiểu Khiết ho nhẹ một tiếng "Anh có thể ở đây một mình được không?Em..em về trước, mai em lại vào."Thật ra anh ở đây một mình cũng không sao, mấy cô y tá luôn đi qua đi lại để được nhìn thấy anh, còn có thư kí Gia Kiệt xoay người lại "Nếu anh nói là không thì sao? Em sẽ ở lại đây với anh chứ?"Tiểu Khiết cắn môi, cô cũng muốn ở lại nhưng ở đây chỉ có một chiếc Gia Kiệt ngoắc cô "Lại đây với anh."Tiểu Khiết đi đến, cô bất ngờ bị anh kéo ngồi vào lòng anh, Tiểu Khiết lo lắng cho vết thương của anh vội la "Kiệt, cẩn thận một chút."Trần Gia Kiệt cắn nhẹ vành tai cô, phả hơi ấm vào đó "Em nghĩ anh bây giờ giống người vô dụng sao?"Người cô run nhẹ "Em..em không nghĩ như vậy."
Tối hôm sau...Đến giờ thì ba cánh cửa phòng mới bật mở, ba người đàn ông mang bộ mặt tươi rói đi ra nắm tay theo ba người phụ nữ đang ủ rũ mặt mày theo hẳn ai cũng hiểu tối qua là một trận chiến kinh khủng, cũng may đã có hồi hết chứ không ba người phụ nữ này đã thăng thiên cũng có cùng đến nhà hàng ăn tối và bàn về chuyến đi hưởng tuần trăng mật sắp hàng Úc...Đồ ăn được bày sẵn sàng lên, Trần Gia Kiệt ngồi bóc vỏ tôm cho Tiểu Khiết, nhìn cô xem, bây giờ đến ngón tay cũng lười Liên không mệt mỏi bằng hai người còn lại, sức chiến đấu của cô cũng ngang Giản Tử Hạo, Giản Tử Hạo tích cực gắp đồ ăn cho lộ nhìn những món ăn này chỉ có cảm giác buồn nôn, không thể nào nuốt trôi. Ngô Đồng lo lắng gắp cho "Tử Lộ, em không ăn lấy sức đâu mà cho tối nay."Tử Lộ lắc đầu, cô vội xua tay "Boss, tối nay e không được...em...ọe...."Bất chợt trong bụng cô co thắt, chỉ muốn nôn thốc hết ra ngoài, Tử Lộ vội đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh. Ngô Đồng lo lắng chạy theo, Tử Lộ chạy vào đóng sập cửa lại, cô nôn hết vào bồn, nhưng có gì đâu mà cô gái thấy anh thì hoảng sợ la lên "A..biến...biếи ŧɦái...đi ra ngoài..." Gân trán anh giật đùng đùng, cô ta dám nói anh biếи ŧɦái sao, Ngô Đồng rút cây súng ngắn phía sau người "Anh...anh....tôi xin lỗi, tôi không cố ý nói anh như vậy..."Tử Lộ bên trong nghe chuyện thì liền chạy ra "Boss, anh cất súng đi, đừng làm người khác sợ..."Thấy Tử Lộ nói vậy anh mới thu lại cây súng "Cút."Cô gái hoảng sợ chạy ra ngoài, Ngô Đồng đi đến cạnh cô "Em không sao chứ?"- "Em không sao, chúng ta ra ngoài thôi."Ngô Đồng đỡ cô ra ngoài "Giản Tử Hạo, cậu xem thử cô ấy có bị gì không?"Giản Tử Hạo vẫn gắp đồ ăn vào chén của Tuyết Liên "Cô ấy bị sưng bụng đấy."- "Sưng bụng?" Năm người thắc mắc hỏi ngược Tử Hạo gật đầu "Phải."- "Tử Lộ, cô thấy dạo này thế nào, ngoài nôn ọe ra có hay buồn ngủ không?"Ngô Đồng nói "Chỉ cần vấp phải chiếc giường là ngủ say như chó con."- "Boss, anh..." Tử Lộ ấm ức nhìn anh, cô cũng chả hiểu sao mình dạo này toàn như vậy. Giản Tử Hạo cười "Thế "bà dì" của em đến chưa?"- "Cậu đừng lôi người thân của cô ấy ra mà nói chuyện, cậu cũng biết cô ấy là....Nói chung đừng nhắc tới người thân của cô ấy nữa..."Giản Tử Hạo và Trần Gia Kiệt ngây ngốc nhìn Ngô Đồng, tên này có phải nai tơ không? Hay là giả vờ?- "Người thân cái đầu cậu, suốt ngày chìa súng vào đầu người ta, ngu như vậy sao không tự chìa súng vô đầu mình đi." Ngô Đồng đen mặt, đặt cây súng lên bàn, Giản Tử Hạo cười "À..Ý tôi là "bà dì" là kinh nguyệt đấy, Tử Lộ em chậm mấy tháng rồi."Tử Lộ nhỏ giọng nói "Hình như là một tháng."- "Cô ấy sưng bụng rồi, sưng chín tháng mười ngày."Ngô Đồng ngạc nhiên "Ý cậu là?"- "Tử Lộ mang thai rồi, mai đến bệnh viện của tôi đi, để kiểm tra lại một lượt nữa."Ngô Đồng vui sướng "Thật sao? Tốt quá, thôi, tôi không đi hưởng tuần trăng mật nữa, tạm thời ở nhà cùng cô ấy, vậy nhé, chúng tôi về trước."Nói rồi anh bế Tử Lộ ra xe, mặc cô kêu la đòi anh thả Tử Hạo nhìn anh "Tôi có một nòng nọc nhỏ đang ở nhà, hắn ta cũng có một nòng nọc nhỏ ở trong bụng, có phải hay không cậu kém quá."Trần Gia Kiệt đen mặt "Chết tiệt." Anh đứng dậy nắm tay cô "Chúng ta về nhà tạo người."Tiểu Khiết mệt mỏi kéo vạt áo anh, anh nhìn cô yêu thương rồi cúi xuống bế cô lên ra xe, đêm qua anh cũng phải công nhận là hơi quá thư kí Triệu...Tiểu Hi ngủ mãi đến mười giờ mới có thể tỉnh dậy, toàn thân cô đau rã rời, nhất là phía dưới, người đàn ông kia tối qua quả thực muốn lấy mạng cô mà. Lúc này, cánh cửa mở ra, Triệu Triều Vỹ đi "Bảo bối, dậy rồi sao, anh đưa em đi ăn sáng."Nói rồi anh cúi xuống quấn chiếc chăn vào người cô rồi bế cô lên đi vào phòng tắm, Tiểu Hi xấu hổ "Anh ra ngoài đi, em tự tắm được."Anh cười "Đau như vậy làm sao có thể tự tắm được."Điều này càng làm Tiểu Hi thấy xấu hổ, tắm xong anh mặc quần áo cho cô rồi bế cô xuống lầu ăn "Những món này anh tự nấu sao?"Anh gật đầu, anh đi theo Trần tổng từ khi vừa tốt nghiệp đại học, mọi chuyện anh và Trần tổng đều tự học hỏi, Trần Gia Kiệt nấu ăn, anh cũng phải biết nấu ăn, nói chung khi đó Trần Gia Kiệt yêu cầu một người có năng lực và hoàn hảo bên cạnh làm trợ Hi ăn uống xong, anh trở cô bé về Lý tháng sau.....Hôm nay là hôn lễ của thư kí Triệu và Tiểu Hi. Mọi người từ sớm đã đến đông đủ để chúc mừng, bụng của Tử Lộ đã nhô lên, bây giờ cô phải mặc những bộ quần áo rộng mẹ Lý cảm động khóc không ngừng, đứa con gái ngày nào bà còn bế trên tay bây giờ đã theo người ta về nhà chồng, nghĩ lại cũng thấy thời gian trôi thực nhanh.
Tuyết Liên nắm tay Tiểu Khiết 'Thật ra chuyện mình muốn nói liên quan đến'. - 'Tuyết Liên, anh đã nói với em chuyện giới tính thai nhi từ từ mới thông báo cho cô ấy rồi mà, tại sao em lại có thể nói ra sớm như vậy chứ.' Giản Tử hạo đẩy cửa đi vào chặn họng Tuyết Liên, cũng may vừa rồi anh làm xong việc nên về sớm hơn mọi khi, về đến nhà thấy xe của Trần Gia Kiệt đang đỗ ở đây anh chạy như bay vào, những gì như anh nghĩ, suýt nữa bị bại lộ. Tiểu Khiết cười 'Biết giới tính thai nhi rồi sao? Thế mà làm như có chuyện gì mờ ám lắm ấy, con nhỏ này.' Giản Tử Hạo ôm eo Tuyết Liên, Tuyết Liên vòng tay qua hông anh ta véo mạnh một cái, nhất thời khuôn mặt của Giản Tử Hạo đen sì sì, hiện rõ vẻ chịu đựng. - 'Vậy đứa bé là trai hay gái?' Giản Tử Hạo cười 'Là con gái. Con gái đầu lòng rất là tốt.' - 'Vậy chúc mừng cậu nhé!'.Tiểu Khiết cười nói. Ngồi nói chuyện với Tuyết Liên đến chiều thì cô ra về, thật ra buổi nói chuyện không được tự nhiên lắm, cả buổi Giản Tử Hạo cứ ngồi kè kè bên cạnh làm Tuyết Liên không dám hó hé gì. Đợi Tiểu Khiết về rồi, Giản Tử Hạo mới nhìn Tuyết Liên bằng ánh mắt xin lỗi. Tuyết Liên nhéo mạnh vào ngực anh. - 'Giản Tử Hạo, hôm nay anh ăn gan hùm sao? Dám cản tôi.' Giản Tử hạo nắm lấy tay Tuyết Liên 'Bảo bối ơi, những chuyện khác anh sẽ nghe em nhưng riêng chuyện này em phải nghe anh, mọi chuyện em không thể quyết định được đâu.' Trần Gia Kiệt bước xuống xe đi vào khu nhà, anh đi vào thang máy, bên trong đối với mọi người là sáng nhưng đối với anh hiện tại rất mờ nhạt, cũng may sống ở đây lâu rồi nên anh mới có thể tự đi lại một cách thuần thục như vậy. Một cô gái mới chuyển đến thấy anh thì hai mắt sáng trưng lên, nhưng anh hiện tại chính là nhìn không rõ người đứng cạnh mình, anh mở miệng nhàn nhạt nói. - 'Xin lỗi, ấn giùm tôi tầng 14.' Anh không thể nhìn rõ những con số ở bảng kia nữa rồi. Cô gái trẻ hơi thất vọng, đẹp trai như vậy nhưng không thấy đường, cũng có chút tiếc. Anh đi đến nhà, không thể nhìn rõ những dãy số, anh đưa tay ấn chiếc chuông. 'Bính boong...Bính boong..' Tiểu Khiết đang nấu ăn nghe thấy thì cau mày, ai vậy nhỉ? Cô đi về phía cánh cửa mở cửa ra, thấy anh cô có chút ngạc nhiên. - 'Sao anh không vào mà lại ấn chuông?' Anh cười 'Ừ, muốn cho em sự bất ngờ.' Cô cau mày nắm tay anh đi vào nhà, Tiểu Khiết tiếp tục đưa tay anh lên nhìn. - 'Tiểu Kiệt, tại sao hôm nay lại nhiều vết kim châm hơn rồi.' Anh cười 'Gai xương rồng đâm đấy.' Cô lắc đầu 'Không, rõ ràng không phải, anh xem những vết thương này chồng chất lên nhau, anh nói cho em biết, rốt cuộc là có chuyện gì?' - 'Em thật biết cách nghi ngờ, anh nói là gai xương rồng mà, tại dạo này bất cẩn quá.' Cô xoa nhẹ mu bàn tay anh 'Anh có thể đừng làm em lo lắng nữa được không?' Anh ôm lấy cô, nếu có thể anh không mong muốn cô lo lắng về anh bất cứ điều gì. Đến đêm, sau khi dỗ cô ngủ say anh liền đi vào thư phòng hút thuốc, trước mặt anh là tấm ảnh của cô đang cười rất xinh đẹp, anh muốn lưu giữ khuôn mặt này, anh rất sợ sau này sẽ không được nhìn thấy cô nữa. Thời gian họ bên nhau chỉ còn tính trên đầu ngón tay, chỉ còn bốn ngày, đã đến lúc anh giúp cô dứt ra khỏi đoạn tình cảm này rồi. Sáng hôm sau, anh đã rời đi từ sớm để đến bệnh viện tiêm thuốc, kiểm tra sức khỏe rồi đến công ty. Tiểu Khiết tỉnh dậy không thấy anh, cô ăn sáng rồi đi ra ngoài, cũng chẳng biết đi đâu, nhưng ở trong nhà thì ngột ngạt quá. Đi đến cô nhi viện một chuyến, cũng lâu rồi cô chưa đến đó, nguyên một ngày tâm trạng cô luôn bất an, như thể sắp tới sẽ xảy ra chuyện gì tồi tệ tối, Tiểu Khiết nhập mật khẩu rồi đi vào nhà, cảnh tượng bên trong khiến cho tim cô như vỡ ra, bên trong phòng ngủ vang lên tiếng rên rỉ của người đàn ông và phụ nữ, căn nhà này là của anh vậy người đàn ông trong kia... Hi vọng không như những gì cô nghĩ.... Tiểu Khiết bước từng bước nặng như trì về phía phòng ngủ, cửa đã khóa nhưng cô có thể nghe rõ được đây là tiếng của ai, giọng của người phụ nữ phát ra yêu kiều, đắm đuối thì cô không thể biết được là ai nhưng, tiếng thở dốc này rõ ràng là của anh. - 'Kiệt, anh hư quá đó...ưm...ở đây lỡ như cô ta về thì thế nào?' - 'Em đoán xem sẽ thế nào?' - 'Đừng làm khó người ta nữa mà, anh mau nói cho em biết đi.' Người phụ nữ nũng nịu nói. Anh cười 'Lát nữa cô ta về em sẽ biết thôi.' Cô đứng trân trân ở đó, tốt, rất tốt, cô lại một lần nữa bị người đàn ông mình xem như cả sinh mạng phản bội. Ngay lúc đó, cánh cửa bật mở ra, người phụ nữ mặc một chiếc áo sơ mi của anh bước ra, cô nhìn vào bên trong, anh đang nhấm nháp một ly rượu vang, trên người chỉ quấn một chiếc khăn ngang hông. - 'Kiệt, cô ta về rồi, anh định làm gì đây?' Anh không thèm nhìn cô lấy một lượt 'Tùy em.' Người phụ nữ đem đống đồ của cô đã được xếp sẵn vào vali, đẩy ra 'Mời cô đi cho, từ giờ tôi là người phụ nữ của anh ấy.' Tiểu Khiết bỏ qua lời của cô ta, mắt cô rưng rưng, cô nghẹn ngào nói 'Kiệt, hãy cho em một lí do.' Nhưng anh vẫn lạnh lùng ngồi đó, cô gào lên 'Anh nói đi, tại sao lại như vậy.' - 'Chơi chán rồi, đã đến lúc chúng ta dừng lại, cô đi đi.' Anh nói. Tiểu Khiết lắc đầu 'Không, em không tin, anh nói dối.' - 'Tùy cô.' Tiểu Khiết nói 'Em làm gì sai sao?'. - 'Cô không sai, chỉ là chơi chán rồi nên ngừng thôi'. Tiểu Khiết hỏi 'Anh chắc chắn chúng ta sẽ kết thúc tại đây chứ?' - 'Nếu muốn tiền, cô cứ ra giá đi, sẽ được chuyển đầy đủ vào tài khoản của cô.' Tiểu Khiết cười lạnh 'Không cần, nếu đã thế tôi sẽ đáp ứng anh, chúng ta sẽ kết thúc ở đây.' Nói rồi cô kéo vali đi ra khỏi nhà, người phụ nữ nhìn anh thu lại dáng vẻ lẳng lơ, cô ta vội khoác chiếc áo khác vào, anh nói. - 'Về phòng của cô đi, đừng đi lung tung trong căn nhà này, nếu không cô đừng hòng nhìn được mặt trời vào ngày mai.'
Kế hoạch được bàn xong một cách bí mật, ba người đàn ông nhìn nhau cười, Tiểu Khiết, Tử Lộ, Tuyết Liên nhìn về phía họ thì nổi hết cả da "Ba tên đó chắc chắn là thẳng chứ?" Tuyết Liên hỏi. Tử Lộ khó hiểu, Tiểu Khiết không nói gì, không biết hai tên kia thế nào nhưng cô chắc chắn là anh thẳng, vì tối nào cô cũng bị anh "ăn" mà. Tiểu Hân leo lên ghế nhất quyết ngồi vào lòng Trần Gia Kiệt, anh khó chịu kéo cô bé ra. - "Giản Tử Hạo, con bé giống cậu quá, mặt dày vô sỉ như nhau." Gản Tử Hạo cười "Con bé là nòng nọc của tôi, sao lại không giống được chứ?"Tiểu Hân bám lấy cổ anh "Ba, ba nói nòng nọc là gì vậy, chú Tiểu Kiệt có nòng nọc không? Con muốn làm nòng nọc của chú Tiểu Kiệt."Tất cả mọi người lắc đầu bó tay, cũng chỉ vì con bé là con của Giản Tử Hạo anh Đồng đưa Tử Lộ về, Tử Lộ nhìn anh "Anh có thấy Tiểu Hân đáng yêu không?"Anh nhướn mày "Em thấy vậy sao?"Tử Lộ gật đầu, từ khuôn mặt đến cách nói chuyện đều đáng yêu, Ngô Đồng nhìn cô bằng ánh mắt nguy "Anh cũng có thể cho em một đứa dễ thương như thế."Ngô Đồng anh vẻ ngoài lạnh lùng nhưng thật ra rất thích trẻ con, nhưng mỗi lần quan hệ Tử Lộ đều dùng đến biện pháp, anh thật hết cách. Tử Lộ mỉm cười "Boss, anh tính nhận nuôi ở đâu về một đứa dễ thương như vậy cho em sao?"- "Không, anh muốn con ruột của mình đáng yêu như vậy."Tử Lộ nhìn anh "Boss, bây giờ không phải lúc thích hợp."Ngô Đồng cười "Anh thấy bây giờ là thích hợp nhất, anh muốn có một đứa bé."Vừa nói anh vừa ấn một nút, ghế của Tử Lộ ngã ra phía sau giống như một chiếc giường. Ngô Đồng nhanh chóng nằm lên người "Lần nào em "ăn" anh cũng trừa lại "xương", nếu em "ăn" sạch xương thì giờ chúng ta đã có rất nhiều bảo bối rồi."Tử Lộ kêu khổ "Ai "ăn" chứ? Em "ăn" anh bao giờ?"Ngô Đồng cười "Vậy tối nay anh cho em "ăn" anh nhé."- "Không cần." Tử Lộ Đồng cúi xuống hôn cô, anh nói qua kẽ răng "Tối nay anh nhất định có sản phẩm theo yêu cầu."Lưỡi anh mút lấy lưỡi cô, hôn đến hơi thở loạn nhịp anh mới thả cô ra, tay anh đặt lên cúc áo của cô, Tử Lộ nắm lấy tay "Boss, chúng ta về nhà có được không?"Ngô Đồng thật sự không thể chờ nổi "Anh chỉ định ở trên xe, nếu em còn muốn về nhà thì anh sẽ chiều em, hai hiệp trên xe còn lại ở nhà nhé." Cô thật sự muốn ngất tại chỗ với người đàn ông này. Trên con đường vắng vẻ chiếc xe rung lắc khá lạ, ít người qua lại cũng đoán ra được chuyện gì, Tử Lộ không muốn cầu chuyện gì ngoài việc họ không hiếu kì đến nổi lại gần đây xem. Trần Gia Kiệt bế Tiểu Khiết đã ngủ say vào trong nhà, bà Doãn thấy vậy lo lắng đi "Con bé sao vậy?".- "Không sao ạ, cô ấy chỉ ngủ thϊếp đi thôi."Bà Doãn gật đầu "Được rồi, hai đứa đi ngủ đi."Anh bế cô đi ngang qua người bà Doãn, bà nói "Khoan đã."- "Con bé thân thể yếu, dạo gần đây lại làm việc nhiều, con mới tỉnh dậy bớt quấy nó đi, làm cái gì mà cả đêm vậy?"Anh hỏi "Mẹ nghe thấy sao?"- "Không nghe, nhưng mà mẹ đoán". Nếu mà nghe thì căn nhà này nên phá đi rồi, tường cách âm ở biệt thự rất tốt. Anh nhướn người "Con chỉ lấy lại vốn lẫn lời ba năm nay thôi."Anh đưa cô vào phòng tắm rửa thay quần áo rồi đi ngủ, nghe lời bà Doãn nên tối nay anh rất ngoan, bởi vì cô đã ngủ rồi hôm sau, ba người đàn ông bắt đầu thực hiện kế hoạch cầu hôn, riêng Giản Tử Hạo phải nhờ mẹ anh đưa Tiểu Hân đi chơi để tránh con bé làm phiền. Ba cặp đôi đi vào nhà hàng được đặt sẵn, họ bước vào bên trong, nhà hàng đã được ba người đàn ông bao hết đêm nay. Khi họ bước vào, đèn trong nhà hàng được bật sáng lên, tiếng đàn piano vang lên êm ái, thiết tha, dưới đất những cánh hoa hồng được rải kín cả sàn. Một bàn tiệc được trang trí lãng mạn theo kiểu Pháp, ba người đàn ông kéo ghế cho người phụ nữ của Lộ, Tiểu Khiết, Tuyết Liên nhìn nhau bằng ánh mắt khó hiểu, những lần trước họ đi ăn tối cũng đâu có như vậy.
cả cơ thể em tôi đều thích